......., ngày ... tháng ... năm ...
Con của ba,
Chiều nay, bỗng nhớ con, nhớ chuyện đời, nghĩ chuyện xưa, bỗng nhớ và kể cho con nghe.
Chuyện là:
Có một vị tăng lữ đi qua một làng nọ, nơi đó có một ngôi chùa, muốn xin vào nghỉ tạm qua đêm. Trụ trì ngôi chùa là hai thầy trò. Thầy thì đạo cao và thông thái, còn người đứa học trò thì đã bị chột một con mắt lại còn thô lỗ, cộc cằn,ngớ ngẩn và chậm chạp.
Đêm đó, vì bận việc nên sư thầy sai học trò ra tiếp khách, nhưng vì không yên tâm sư thầy kêu đứa học trò lại và dặn dò:
- Con ra tiếp khách, nếu có phải tranh luận thì phải nhã nhặn và cố gắng nhường nhịn và im lặng lắng nghe là tốt nhé. Đừng có nói và nói nhiều, kẻo nói không lại người ta đó nhé.
Học trò nhanh nhẩu đáp:
- Dạ, sư phụ cứ yên tâm, việc đó con tự biết!
Đến quá nửa đêm, vị tăng xin vào gặp Sư thầy, vái chào từ biệt, xin ra đi.
Sư thầy sợ đứa đệ tử mình đã làm điều gì quấy, làm mích lòng vị tăng sĩ,liền hỏi:
- Sao Ngài không nán ở lại qua đêm. Nếu Ngài quyết thì xin Ngài chỉ bảo cho tôi rõ?
Vị du tăng trả lời.
- Ồ,Ngài có một vị đệ tử tài ba và đã cho tôi được một lần diện kiến, xin rất cảm ơn Ngài.
Rồi tiếp lời:
- Khi tôi vừa gặp vị đệ tử của Ngài, tôi giơ một ngón tay lên ý tượng trưng Đức Phật. Đệ tử của ngài đưa hai ngón tay lên có nghĩa là Đức Phật và Phật pháp. Tôi lại đưa ba ngón tay lên có ý nói Tam Bảo. Đệ tử của ngài liền đưa cả nắm tay lên dứ vào mặt tôi có ý nói là cả ba đều qui về một. Một là tất cả, tất cả là một. Tuyệt, quá tuyệt, sâu xa và quá sâu xa, tôi phục lắm rồi. Tôi xin cam lòng bái phục.
Vị tăng sĩ bái chào và ra đi.
Sau khi vị tăng lữ ra khỏi chùa, vị đệ tử vào bái sư thầy, dáng điệu còn nhiều bực tức. Sư thầy nhỏ nhẹ bảo:
- Ta biết là con đã thắng cuộc tranh luận vừa rồi.
Sư trò nhăn nhó cãi:
- Thắng cái gì mà thắng, cái tên tăng đó thật là cái đồ gì mà thô lỗ hết sức, nếu đệ tử không nhớ lời thầy dặn bảo là phải cố gắng nhẫn nại, nhã nhặn và lễ độ với khách thì con đã cho hắn một bài học thích đáng rồi.
Sư thầy ngạc nhiên bảo:
- Sao, con kể cho ta nghe sự việc như thế nào?
Sư trò ấm ức thưa:
- Thưa thầy, khi lão ta vừa thấy con, lão liền đưa một ngón tay lên có ý chế diễu là con chột một con mắt; con cố dằn cơn giận, đưa hai ngón tay lên khen là lão có phước, đầy đủ hai con mắt. Thế mà lão lại có ý trêu ngươi con nữa chứ, lão liền đưa lên ba ngón tay, có ý nói là con và lão ta, hai người nhưng chỉ có ba con mắt thôi. Con bực quá, dơ nắm tay đấm lên dứ vào mặt lão có ý cho lão biết là "Này, vừa phải thôi nghen, lộn xộn là ăn đấm đó." Lão chột dạ, có vẻ ngán nên vái chào và bỏ đi. Thiệt là tăng sĩ gì mà thô lỗ hết sức.
Nghe xong Sư thầy trợn mắt, lắc đầu và ôm bụng lăn ra cười ngất ngưởng.
Con thân yêu.
Mỗi một con người đều tự tìm thấy cái mình thấy trong cái riêng của chính mình đôi khi giống như một sự ngộ nhận, một sự khôi hài nhưng có điều tự mình không biết chính mình ấy là lại điều tai hại lớn nhất đó con ạ.
Chúc con vui khỏe.
Ba