Thư cho con

 

             .....  ngày...tháng ... năm ...
                    Con của ba
Ba nghĩ chuyện này cũng hay hay ba kể cho con nghe nhé.

Chuyện xưa kể rằng:

Nhà họ Mã ngày trước chuyên nghề nuôi dạy ngựa và bán ngựa.

Có một dạo gia đình ông suy sụp vì đứa con trai của  ông bị bệnh nặng đã vét hết tiền trong nhà mà con ông vẫn không khỏi ông phải bán hết số ngựa nuôi để  thuốc thang cho con.

Con ông sống được ông bắt đầu làm và dành dụm tằn tiện được một số tiền. Ngày nọ Mã ông nghe ở Hương Lâm có bán một giống ngựa quý ông đến nơi đó xem tướng ngựa thật kỹ biết đó là giống ngựa hay thuộc loại Hoàng Phiêu mặc dù nó có phần hơi gầy. Mã ông thích quá nên chịu mua với giá đắt. Ông về nhà bàn lại với con:

- Cha xem biết nó rất quý dù hơi gầy thuộc giống Hoàng Tuyết Phiêu của người Khương. Nhà ta gây được giống này sẽ làm giàu không mấy hồi. Ngặt vì xa ngót ngày đường qua đèo truông e có cướp nên cha con ta cùng đi.

Hai cha con họ Mã thử ngựa và ngả giá xong tra yên cương cha con đồng lên ngựa ra về lòng thấy hoan hỉ. Họ đi qua một xóm nhà Mã ông khiêm tốn cho ngựa đi nước kiệu dân làng đón ông lại nói:

- Mã lão! Ông là người nuôi ngựa sao không biết thương ngựa? Con ngựa gầy thế kia còn cha con ông cọp ăn bảy ngày không hết nỡ nào cả hai lại đè trên mình nó?

Ông Mã nói với con mình:

- Họ nói phải đấy con ạ! Vậy cha nhường cho con cưỡi  cha cầm cương cho.

Thế là một mình Mã công tử ngồi ngựa ông Mã đi bộ theo. Họ yên tâm đi qua xóm nhà khác bây giờ trời đã khá trưa những người ngồi mát trên đường thấy cảnh cha con họ Mã như vậy họ kéo ra đón đầu ngựa xỉ vả người con:

 - Ai dạy công tử về cách hiếu đạo như thế? Con thì ngồi ngựa kênh kiệu để cha chạy bộ theo đổ mồ hôi! Qua cánh đồng kia có học hiệu Khổng Môn chắc họ đánh công tử trào máu ra mất!

Mã công tử lật đật nhảy xuống ngựa chắp tay thưa với cha:

- Họ nói phải đấy cha ạ! Nãy giờ con cũng khỏe rồi cha hãy cưỡi nó cho đỡ mệt.

Người cha lên ngựa đi ngang qua "Khổng Môn học hiệu" một số học trò ở đó biết mặt ông già chúng chạy lại đón ông nói:

- Mã lão bá! Lão bá lâu nay mạnh giỏi chứ? Nghe nói lệnh lang lâu nay bệnh thập tử nhất sinh nay mới vừa mới bình phục lão bá để lệnh lang nhọc nhoài sao cho đành vậy.

Mã lão nhảy xuống ngựa nhìn con rồi thì thầm:

- Kể ra họ nói cũng phải. Kể không còn bao xa ta dắt ngựa đi vậy.

Hai cha con xuống ngựa dắt bộ hồi lâu đến xóm khác có ai đó nhìn ngựa rồi chửi:

- Đúng là cha con một lão vô học. Đây là giống Hoàng Tuyết Phiêu một loại thiên lý mã mua về để cưỡi hoặc làm giống nào phải mua về để thờ sao có ngựa lại không cưỡi?

Cha con họ Mã thiếu điều muốn khóc. Lão nói với con:

- Cưỡi ngựa cũng bị chửi mà không cưỡi cũng bị chửi! Ta chịu hết nổi! Thôi thả quách cho xong!

Hai người dắt đi một đoạn cho khuất mắt mọi người rồi tháo cương cởi yên đánh một roi ngựa dong tuốt vào rừng mất dạng.

Về đến nhà bà cụ chạy ra đón đầu ngõ nhưng không thấy ngựa đâu ông cụ bèn thuật lại mọi chuyện. Bà cụ nghe qua đấm vào đầu bình bịch vừa khóc vừa nói:

- Ngu sao là ngu! Có bao nhiêu tiền đều vét đi mua ngựa rồi thả ngựa đi! Xưa nay miệng lưỡi thế gian. Việc mình mình cứ làm chiều ý nghe lời họ làm gì? Rồi đây lấy gì mà sinh sống lấy gì mà cưới vợ cho con? Ngu ơi là ngu!...

Con thân yêu cuộc đời vốn đơn giản nhưng cuộc sống chẳng đơn giản chút nào cả; phải tự biết lấy chính mình không phải tất cả những nhận xét của những người chung mình tất cả đều đúng hoặc tất cả đều sai phải biết phải nghe thấy ngửi cảm hiểu và phải biết cái thực mình nữa nếu không như thế thì có nghĩa là tự mình lường gạt chính mình ấy con ạ.
Thôi ba dừng bút chúc con vui khỏe.
                                        Ba

ngocban

Gởi chị Hằng Thủy

Một bài học cho cuộc sống của mỗi con người. ...
---------&&&----------
Dễ như một đề văn chị cho học sinh làm nhưng khi cầm bút thì học sinh vò đầu gãi tai vậy. Thế nên Bân tự nhủ phải: nghe thấy ngửi cảm hiểu và phải biết cái thực mình dù thế nhưng cũng chưa là chắc phải không chị?
Phải tự rèn luyện thôi Bân nghĩ vậy.
Chúc chị ngày cuối tuần thật vui.
ĐNB

hangthuy

Một bài học cho cuộc sống của mỗi con người. Luôn luôn ta vẫn phải lắng nghe để gạn đục khơi trong tìm đáp án đúng nhất cho bản thân mình. Vì có thể có những điều đúng ở người này nhưng lại là cái sai của người khác. Vì vậy để khẳng định được chân lý quả không là điều dễ dàng phải không NB?

ngocban

Gởi Nguyệt Linh

Chào anh! Em sang thăm anh!.....
-------------
Cuối tuần lại gặp nhau và đang cùng lang thang trên mạng Ôi! hạnh phúc.
Chúc Nguyệt Linh chiều cuối tuần nhiều nắng ấm ấm áp tình bạn chúng mình.
ĐNB

nguyetlinh

Chào anh! Em sang thăm anh! đọc bức thư anh viết cho con một lời khuyên thật hay. Đừng có đẽo cày giữa đường phải không anh? Người ta thường nói chín người mười ý biết đâu mà lần. Chúng ta phải dựa vào bản lĩnh vào chính ta mà suy nghĩ tìm ra hướng đi đúng đắn cho mọi chuyện phải không. Em cũng học được một bài học rồi.
Thăm anh! Chúc anh vui nhiều.