Đọc truyện

By Đoàn Ngọc Bân

Mặt trời của người mù

        Có người mù mắt từ lúc mới sinh ra chẳng biết được mặt trời. Hỏi người ta người ta bảo: "Hình như mặt trời như cái mâm". Anh ta gõ vào mâm mà nghe được tiếng. Ngày khác anh nghe tiếng chuông cho đó là mặt trời.

       Người ta lại bảo anh: “Ánh sáng mặt trời như ngọn đuốc” rờ cây đuốc mà biết được hình. Ngày khác anh mò nhằm ống sáo cho đó là mặt trời.

      Mặt trời cùng chuông sáo khác nhau rất xa mà người mù chẳng biết. Có thể thấy rằng việc gì trong thiên hạ chưa từng trải qua sự quan sát tinh mật mà đã vội vàng tin đó là sự thật thì đều là mù như thế vậy.

More...

"Bài học từ một đứa trẻ"

By Đoàn Ngọc Bân

Cậu bé và gói lương khô

Tối hôm qua tôi được phái tới một trường tiểu học phụ giúp hội tự trị ở đó phân phát thực phẩm cho người bị nạn. Trong số những người rồng rắn xếp hàng có một em nhỏ chừng 9 tuổi trên người chỉ có chiếc áo thun và quần đùi. Trời rất lạnh mà cậu lại xếp hàng cuối cùng sợ đến phiên của em thì chắc chẳng còn thức ăn tôi lại hỏi thăm.

Cậu bé kể đang học ở trường trong giờ thể dục thì động đất và sóng thần xảy ra cha của cậu làm việc gần đó chạy đến trường. Từ bancông lầu 3 của trường cậu nhìn thấy chiếc xe và người cha bị nước cuốn trôi. Chắc chắn ông đã chết rồi. Hỏi mẹ đâu cậu bé nói nhà nằm ngay bờ biển mẹ và em của mình chắc cũng không chạy kịp.

Cậu quay người lau vội dòng nước mắt khi nghe hỏi đến người thân. Nhìn thấy cậu bị lạnh tôi cởi áo khoác cảnh sát trùm lên người. Vô tình bao lương khô khẩu phần ăn tối của tôi bị rơi ra ngoài. Tôi nhặt lên đưa cho bé và nói: “Đợi tới phiên của con chắc hết thức ăn khẩu phần của chú đó chú ăn rồi con ăn đi cho đỡ đói”.

Đứa bé nhận túi lương khô khom người cảm ơn. Tưởng cậu sẽ ăn ngấu nghiến ngay lúc đó nhưng không phải cậu ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm và để bao lương khô vào thùng thực phẩm đang phân phát rồi quay lại xếp hàng. Ngạc nhiên vô cùng tôi hỏi tại sao con không ăn mà lại đem đặt vào đó? Bé trả lời: “Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con. Bỏ vào đó để các cô chú phát chung cho công bằng chú ạ”.

Đến lúc này tôi phải vội quay mặt đi chỗ khác khóc để mọi người không nhìn thấy. Thật cảm động. Không ngờ một đứa nhỏ 9 tuổi mới học lớp 3 đã có thể dạy một bài học làm người trong lúc khốn khó nhất. Một bài học vô cùng cảm động về sự hi sinh.

Một dân tộc với những đứa trẻ 9 tuổi đã biết nhẫn nại chịu gian khổ và chấp nhận hi sinh cho người khác chắc chắn là một dân tộc vĩ đại. Đất nước này đang ở vào những giờ phút nguy cấp nhất của sự điêu tàn nhưng chắc chắn sẽ hồi sinh mạnh hơn nhờ những công dân biết hi sinh bản thân ngay từ tuổi niên thiếu.

                           HÀ MINH THÀNH - LÊ NGUYÊN MINH (ghi)

                                         Nguồn từ : http://tuoitre.vn

More...

Hoài niệm ...

By Đoàn Ngọc Bân

 

Lại đến ngày giỗ Mẹ. Mười lăm năm tôi đi sao bảo rằng "tôi đi biền biệt" giờ Mẹ đi đã hai mươi năm rồi mà sao "tôi ngỡ như mới hôm qua"; nhưng thật là đã hai mươi năm! Hai mươi năm thật rồi đấy.

Ngày tôi về Mẹ đã khòm lưng chổi cau quyét rác ngửng đầu nhìn tôi Mẹ bảo: "con về đấy ư!" lặng thầm Mẹ xua chổi cứ đùa nỗi buồn vui lặng thầm từ tâm khảm sau bao năm mỏi mòn chờ đợi; cũng nhẹ nhàng Mẹ bảo: "vào đi con" nghe sao mà nghẹn ngào tức tưởi.

Tôi cứ loay hoay như kẻ trốn tìm; tìm cái điều vô vọng trong khói hương để hy vọng tìm thấy được hình bóng Mẹ nhưng lại trốn chạy cái điều quá thực là cái điều đó chỉ là hư vô mà thôi; mỗi lần giỗ Mẹ là mỗi lần trốn tìm thật rồi đấy.

Mẹ ra đi Mẹ lại lấp vào khoảng trống trong con - cũng một con người. Con nhận lấy vào cái ngày Mẹ bỏ con ra đi thế gọi là đủ vậy thôi. Nhưng Mẹ ơi! sao lại không để sự trống vắng trong cứ mãi trong con đi. Giờ cái vòng tay của con phải dang rộng hơn đôi vai của con phải gánh đầy cái thân nầy rồi phải trĩu nặng vì đã nhận lấy và phải yêu và thương.

Em em đã về với tôi ngay lúc ngày tôi mất Mẹ có phải con tạo kia đã có ý sắp bày cái khoảng trống vắng trong tâm hồn tôi được lấp đầy bằng một hình hài khác sự trẻ trung của một người con gái chứ không già nua bệnh hoạn như Mẹ; nhưng là cái để phải yêu và thương.

Em khi em đã ngự trị được trên ngai vàng em sẽ thấy từ tôi bằng cái tình yêu đầy quyền uy và áp chế dù rằng tôi phải chịu đựng niềm kiêu hãnh và nguồn vui em đang sống và đang sống.

Tôi hiểu lối đi em phải chọn em đứng tách mình ra để tôi không phải nhìn lầm người khác đôi khi em giỡn cợt nhưng lại cất tiếng cười để giấu che những giọt lệ âm thầm giấu che trong từng khóe mắt tôi hiểu nhưng chẳng bao giờ tôi nói những điều tôi muốn nói.

Mẹ xưa Mẹ từ tâm bao dung rộng lượng. Mẹ chẳng chọn cho mình một lối thoát riêng tư. Mẹ cứ đi và nhẹ nhàng gở và gỡ từng chùm gai ấp ủ trong trong tâm sự thánh thiện mất được cuộc đời có nghĩa chi.

Mẹ yêu xưa kia con của Mẹ đã từng ôm đại mộng oai dũng phi thường; nhưng hỡi ôi! đã để mất đi điều răng dạy đã phải rơi vào nỗi thất vọng ê chề dù chưa phải là ôm vào sầu não bi thương. Mơ không còn mộng đã vỡ tan và rơi vung vãi.

Mẹ yêu hãy giúp con giúp con về với Mẹ; được vậy  con sẽ thanh thản đi nốt cuộc đời của con làm tiếp những gì Mẹ chưa làm nối tiếp những gì Mẹ còn bỏ sót lại và rồi cũng sẽ về được với cõi hư vô cái nơi bắt đầu và kết thúc. Con con yêu mẹ và yêu Mẹ.

More...

Thư cho con

By Đoàn Ngọc Bân

                  ..... ngày ... tháng ... năm ....

                     Con thân yêu

Nay ba kể cho con nghe chuyện Hai bác tiều phu nhé.

Chuyện rằng:

Có hai bác tiều phu một già và một trẻ cùng vào trong núi đốn củi.

Bỗng nghe một tiếng gầm lớn từ xa vọng lại ngửi lại nghe có mùi tanh. Bác tiều già liền bỏ búa mà chạy la lớn: "có cọp đến".

Anh tiều trẻ nghe tiếng la của bác tiều già cũng liền nhanh chân chạy theo.

Đến chân núi hai người dừng lại vừa định hơi thở anh tiều trẻ cười rằng:

- Ông sao nhát gan quá vậy!.

Bác tiều già nhoẻn miệng cười và bảo:

- Có gì mà cười! Anh muốn cười tôi thì cứ cười tôi hỏi anh: tuy có cọp đến sao anh không làm việc như bình thường đi mà kẻ thì chạy trước người lại chạy theo sau cùng đồng một thứ nhát gan cả có gì mà cười được; phải thế không anh?

Con thân yêu

Ở đời thường không tự biết việc mình lại hay nhìn việc của người khác rồi lại luận bàn lại khen chê. Con của ba khi việc đã xong mà mình lại chê người khác sao còn khờ việc đã xong mới biết mình còn dại như thế đều là kẻ chưa từng trải con ạ.

Chúc con vui.

                                  Ba

More...

Thư cho con

By Đoàn Ngọc Bân

 

               ....... ngày ... tháng ... năm ...
                       Con của ba
Chiều nay bỗng nhớ con nhớ chuyện đời nghĩ chuyện xưa bỗng nhớ và kể cho con nghe.
Chuyện là: 

Có một vị tăng lữ đi qua một làng nọ nơi đó có một ngôi chùa muốn xin vào nghỉ tạm qua đêm. Trụ trì ngôi chùa là hai thầy trò. Thầy thì đạo cao và thông thái còn người đứa học trò thì đã bị chột một con mắt lại còn thô lỗ cộc cằn ngớ ngẩn và chậm chạp.

Đêm đó vì bận việc nên sư thầy sai học trò ra tiếp khách nhưng vì không yên tâm sư thầy kêu đứa học trò lại và dặn dò:

- Con ra tiếp khách nếu có phải  tranh luận thì phải nhã nhặn và cố gắng nhường nhịn và im lặng lắng nghe là tốt nhé. Đừng có nói và nói nhiều kẻo nói không lại người ta đó nhé.

Học trò nhanh nhẩu đáp:

- Dạ sư phụ cứ yên tâm việc đó con tự biết!

Đến quá nửa đêm vị tăng xin vào gặp Sư thầy vái chào từ biệt xin ra đi.
Sư thầy sợ đứa đệ tử mình đã làm điều gì quấy làm mích lòng vị tăng sĩ liền hỏi:

- Sao Ngài không nán ở lại qua đêm. Nếu Ngài quyết thì xin Ngài chỉ bảo cho tôi rõ?

Vị du tăng trả lời.
- Ồ Ngài có một vị đệ tử tài ba và đã cho tôi được một lần diện kiến xin rất cảm ơn Ngài.
Rồi tiếp lời:

- Khi tôi vừa gặp vị đệ tử của Ngài tôi giơ một ngón tay lên ý tượng trưng Đức Phật. Đệ tử của ngài đưa hai ngón tay lên có nghĩa là Đức Phật và Phật pháp. Tôi lại đưa ba ngón tay lên có ý nói Tam Bảo. Đệ tử của ngài liền đưa cả nắm tay lên dứ vào mặt tôi có ý nói là cả ba đều qui về một. Một là tất cả tất cả là một. Tuyệt quá tuyệt sâu xa và quá sâu xa tôi phục lắm rồi. Tôi xin cam lòng bái phục.

Vị tăng sĩ bái chào và ra đi.

Sau khi vị tăng lữ ra khỏi chùa vị đệ tử vào bái sư thầy dáng điệu còn nhiều bực tức. Sư thầy nhỏ nhẹ bảo:

- Ta biết là con đã thắng cuộc tranh luận vừa rồi.

Sư trò nhăn nhó cãi:

- Thắng cái gì mà thắng cái tên tăng đó thật là cái đồ gì mà thô lỗ hết sức nếu đệ tử không nhớ lời thầy dặn bảo là phải cố gắng nhẫn nại nhã nhặn và lễ độ với khách thì con đã cho hắn một bài học thích đáng rồi.

Sư thầy ngạc nhiên bảo:

- Sao con  kể cho ta nghe sự việc như thế nào?

Sư trò ấm ức thưa:
- Thưa thầy  khi lão ta vừa thấy con lão liền đưa một ngón tay lên có ý chế diễu là con chột một con mắt; con cố dằn cơn giận đưa hai ngón tay lên khen là lão có phước đầy đủ hai con mắt. Thế mà lão lại có ý trêu ngươi con nữa chứ lão liền đưa lên ba ngón tay có ý nói là con và lão ta hai người nhưng chỉ có ba con mắt thôi. Con bực quá dơ nắm tay đấm lên dứ vào mặt lão có ý cho lão biết là "Này vừa phải thôi nghen lộn xộn là ăn đấm đó." Lão chột dạ có vẻ ngán nên vái chào và bỏ đi. Thiệt là tăng sĩ gì mà thô lỗ hết sức.

Nghe xong Sư thầy trợn mắt lắc đầu và ôm bụng lăn ra cười ngất ngưởng.

Con thân yêu.

Mỗi một con người đều tự tìm thấy cái mình thấy trong cái riêng của chính mình đôi khi giống như một sự ngộ nhận một sự khôi hài nhưng có điều tự mình không biết chính mình ấy là lại điều tai hại lớn nhất đó con ạ.

Chúc con vui khỏe.

                                     Ba

More...

Thư cho con

By Đoàn Ngọc Bân

              ..... ngày ... tháng ... năm ...

                  Con thân yêu

Có câu chuyện chợt nhớ kể cho con nghe nhé.

Phía dưới chân một ngọn đồi có ba người đang chăm chú nhìn một nhà sư đang đứng trên đỉnh. 
Sau một hồi quan sát một trong ba người thốt:

 "Ông ta phải là một người chăn cừu đang tìm một con cừu đang bị thất lạc."

Người thứ hai không tán thành cãi lại:

"Không! Ông ấy đâu có nhìn xung quanh. Tôi nghĩ chắc ông ta đang chờ đợi người bạn."

Người thứ ba nhẹ nhàng bảo:

"Có lẽ ông ấy là một nhà sư. Tôi nghĩ chắc ông ta đang thiền định." 

Thế rồi ba người đua nhau tranh cãi. Sau một hồi không ai chịu thua ai.

Để phân định cho đúng họ đi bèn rủ nhau lên đỉnh đồi đến gần vị sư .

Và người thứ nhất nhanh nhẩu hỏi:

- Thưa ông có phải ông đang tìm kiếm một con cừu phải không?

Vị sư trả lời:

- Không! Tôi đâu có con cừu nào đâu mà tìm.

Người thứ hai liền tiếp hỏi:

- Vậy  có phải ông đang chờ đợi một người bạn không?

Vị sư lắc đầu:

- Không! Tôi không đợi ai cả.

Người thứ ba chúm chím cười lại gần lễ phép thưa:

- Thưa thầy vậy có phải thầy đang thiền định phải không?

Không buồn quay lại vị sư chậm rãi bảo:

- Không! Tôi chỉ đứng đây thôi và không làm gì cả.

    Con của ba

Trong cuộc sống hàng ngày con chớ vội nhận định hay nhận xét khi chưa biết chắc chắn. Mới thấy mới nghĩ mới nghe chưa là đủ mà còn phải còn một điều nữa là phải "Biết" nữa con ạ.

Đôi lời cùng con ba dừng bút đây.

Chúc con an vui và hạnh phúc.

                                            Ba

More...

THƠ BÙI GIÁNG

By Đoàn Ngọc Bân

 

Bùi Giáng

         Lời Sơn nữ      

          

Gánh than lên bán chợ Trời

Thiên Thần xúm hỏi: Em người ở đâu?

Thưa rằng: Em ở rất lâu

Trần gian dưới đó dãi dầu liên miên

Bảo rằng: chưa rõ tuổi tên?

Thưa rằng: tên tuổi là Em đây rồi

Nghĩa là Sơn Nữ đó thôi

Hỏi rằng: sao chẳng thấy môi em cười?

Thưa rằng: cười gượng không vui

Nên đành mím miệng một đời cho qua

Hỏi rằng: dưới đó bông hoa

Nở vào mùa Hạ hay là mùa Xuân?

Thưa rằng: cái đó em quên

Vì chưng lo đốt than nên không nhìn

Hỏi rằng: một chút của tin

Muốn trao em giữ em xin thứ gì?

Thưa rằng: em chẳng biết chi

Hỏi rằng: em thích xiêm y không nào?

Thưa rằng: dày mỏng ra sao?

Bảo rằng: toàn gấm lụa đào nhung hoa

Thưa rằng: chẳng hợp màu da

Toàn thân như hột chà là em đen

Bảo rằng: hãy tắm suối tiên

Một giờ sau em sẽ đổi đen ra hồng

Thưa rằng: em có tấm chồng

Yêu màu da cũ kiếu ông em về.
                        Sưu tầm

More...

Thơ cho con

By Đoàn Ngọc Bân

 

                      ... ngày... tháng ... năm ...

                           Con thân yêu!

Ba đã đọc một số chuyện của người xưa sử sách ghi lại bàn về cái tài của một người chỉ huy (xưa là một tướng) ba thấy thật giá trị giờ tâm sự với con nếu được cũng giúp cho con một ít vốn kiến thức và kinh nghiệm của những bậc tiền bối đã để lại cho thế hệ sau con nhé.

Cái đạo của một người làm chỉ huy là phải có được:"Năm tài" và phải tránh đi được "Mười lỗi".

Năm cái tài đó là : Trí Nhân Tín Dũng Trung.

- Trí là biết cẩn thận.

- Nhân là biết thương người.

- Tín là giữ đúng hẹn.

- Dũng là không ai dám phạm.

- Trung là không ăn ở hai lòng.

Còn mười điều lỗi ấy là:

- Một là ỷ lại vào cái dũng coi thường bản thân của mình.

- Hai là nóng nảy khi gặp việc gấp thiếu đi cái cẩn thận.

- Ba là thấy lợi trước mắt mà ham.

- Bốn là vì lòng quá nhân từ mà không dám giết người
- Năm là ỷ lại vào sức mình không biết lo xa.

- Sáu là cả tin mà không phòng bị.

- Bảy là không chịu lắng nghe  ý  mọi người xung quanh.

- Tám là việc đáng làm gấp mà do dự.

- Chín là thiên vị thiếu công bằng.

- Mười là lười biếng chỉ muốn sai người.

Con thân yêu!
Nếu đã là một người chỉ huy mà có đủ "năm tài" và tránh được "mười lỗi" ấy tất là thì mới thật là người chỉ huy giỏi; đừng để những cái cá tánh bất lợi như : tự đắc tự mãn khoe khoang kiêu ngạo nó ngự trị sẽ làm hỏng đi mất. Phải lấy Nhân mà dùng lấy Lễ mà dạy mà nhắc nhở lấy Dũng mà khiến lấy Tín mà thờ; mới là cái đạo ấy vậy.

Ba thấy điều ấy muôn thuở vẫn có một giá trị nhất định tâm sự với con. Hy vọng còn một chút gì đó hợp với cái cuộc đời hôm nay để con lấy đó mà dùng.

Chúc con vui khỏe.

                                         Ba

More...

Thư cho con

By Đoàn Ngọc Bân

 

        ... ngày... tháng...năm

               Con yêu dấu

Giờ ba lại kể chuyện cho con nghe nữa nhé.

Xưa có hai vị quan trấn thủ hai vùng đất. Bấy giờ ai cũng đồn vị quan trấn thủ đất Mặn là người hiền và chê quan trấn thủ đất Ngọt đủ điều. Cuối năm ấy Vua cho triệu tập quần thần lại đòi hai vị quan trấn thủ kia về bẩm tấu và xét thưởng phạt.

Trước mặt bá quan vị quan đất Ngọt bị coi bằng "nửa con mắt". Vua gọi lão ra hỏi:

- Ngươi trấn thủ đất Ngọt cớ sao để các quan ở triều chê ngươi?

Lão đáp:

- Thần chỉ biết làm hết chức trách của mình còn việc khen chê thì thần không được biết.

Nhà vua nhẹ nhàng bảo:

- Ta đã cho người dò xét đất Ngọt thấy ruộng vườn tươi tốt người dân giàu có việc quan không bê trễ cả một vùng phương Đông ấy yên ổn mới hay nhà ngươi một lòng vì dân không đút lót cho bọn quan lại ở triều vì lẽ đó mà nhà ngươi bị chê. Ngươi thật xứng đáng là một lương thần.
Nói rồi liền gia phong cho vị quan đất Ngọt.

Lại gọi vị quan đất Mặn nói:

- Ngươi trấn thủ đất Mặn thế nào mà ngày nào ở triều cũng thấy lời khen ngợi về ngươi. Ta cho người đến dò xét thì thấy ruộng vườn bỏ hoang người dân đói rách. Quân cướp đầy rẫy mà ngươi không nghiêm trị. Nhà ngươi thì bóc lột tiền của dân chúng đút lót cho kẻ tả hữu của ta để được tiếng khen. Ngươi đúng là một tên tham quan độc ác.

Quan đất Mặn sụp lạy xin tha tội. Nhà Vua truyền đem hắn bỏ vào chảo dầu sôi. Các quan sợ xanh mặt.

Vua truyền những tên từng khen chê bất công đó ra mắng:

- Các ngươi là tai mắt của ta lại ăn bẩn phải trái đảo lộn. Nay đem các ngươi cho vào vạc dầu. Nhà Vua truyền đem những kẻ thân tín nhất của mình mà không công minh bỏ vào vạc dầu để làm răn!
Con thân yêu việc đời không khác nào một dòng sông nhưng không bao giờ trời mưa lụt mà sông cạn trời nắng hạn mà lại có nước sông con phải sống sao cho mình đừng thấy hổ thẹn với lương tâm mình con nhé.

Chúc con tìm thấy một điều nào đó cho con.

                       Ba

More...

Thư cho con

By Đoàn Ngọc Bân

 

             .....  ngày...tháng ... năm ...
                    Con của ba
Ba nghĩ chuyện này cũng hay hay ba kể cho con nghe nhé.

Chuyện xưa kể rằng:

Nhà họ Mã ngày trước chuyên nghề nuôi dạy ngựa và bán ngựa.

Có một dạo gia đình ông suy sụp vì đứa con trai của  ông bị bệnh nặng đã vét hết tiền trong nhà mà con ông vẫn không khỏi ông phải bán hết số ngựa nuôi để  thuốc thang cho con.

Con ông sống được ông bắt đầu làm và dành dụm tằn tiện được một số tiền. Ngày nọ Mã ông nghe ở Hương Lâm có bán một giống ngựa quý ông đến nơi đó xem tướng ngựa thật kỹ biết đó là giống ngựa hay thuộc loại Hoàng Phiêu mặc dù nó có phần hơi gầy. Mã ông thích quá nên chịu mua với giá đắt. Ông về nhà bàn lại với con:

- Cha xem biết nó rất quý dù hơi gầy thuộc giống Hoàng Tuyết Phiêu của người Khương. Nhà ta gây được giống này sẽ làm giàu không mấy hồi. Ngặt vì xa ngót ngày đường qua đèo truông e có cướp nên cha con ta cùng đi.

Hai cha con họ Mã thử ngựa và ngả giá xong tra yên cương cha con đồng lên ngựa ra về lòng thấy hoan hỉ. Họ đi qua một xóm nhà Mã ông khiêm tốn cho ngựa đi nước kiệu dân làng đón ông lại nói:

- Mã lão! Ông là người nuôi ngựa sao không biết thương ngựa? Con ngựa gầy thế kia còn cha con ông cọp ăn bảy ngày không hết nỡ nào cả hai lại đè trên mình nó?

Ông Mã nói với con mình:

- Họ nói phải đấy con ạ! Vậy cha nhường cho con cưỡi  cha cầm cương cho.

Thế là một mình Mã công tử ngồi ngựa ông Mã đi bộ theo. Họ yên tâm đi qua xóm nhà khác bây giờ trời đã khá trưa những người ngồi mát trên đường thấy cảnh cha con họ Mã như vậy họ kéo ra đón đầu ngựa xỉ vả người con:

 - Ai dạy công tử về cách hiếu đạo như thế? Con thì ngồi ngựa kênh kiệu để cha chạy bộ theo đổ mồ hôi! Qua cánh đồng kia có học hiệu Khổng Môn chắc họ đánh công tử trào máu ra mất!

Mã công tử lật đật nhảy xuống ngựa chắp tay thưa với cha:

- Họ nói phải đấy cha ạ! Nãy giờ con cũng khỏe rồi cha hãy cưỡi nó cho đỡ mệt.

Người cha lên ngựa đi ngang qua "Khổng Môn học hiệu" một số học trò ở đó biết mặt ông già chúng chạy lại đón ông nói:

- Mã lão bá! Lão bá lâu nay mạnh giỏi chứ? Nghe nói lệnh lang lâu nay bệnh thập tử nhất sinh nay mới vừa mới bình phục lão bá để lệnh lang nhọc nhoài sao cho đành vậy.

Mã lão nhảy xuống ngựa nhìn con rồi thì thầm:

- Kể ra họ nói cũng phải. Kể không còn bao xa ta dắt ngựa đi vậy.

Hai cha con xuống ngựa dắt bộ hồi lâu đến xóm khác có ai đó nhìn ngựa rồi chửi:

- Đúng là cha con một lão vô học. Đây là giống Hoàng Tuyết Phiêu một loại thiên lý mã mua về để cưỡi hoặc làm giống nào phải mua về để thờ sao có ngựa lại không cưỡi?

Cha con họ Mã thiếu điều muốn khóc. Lão nói với con:

- Cưỡi ngựa cũng bị chửi mà không cưỡi cũng bị chửi! Ta chịu hết nổi! Thôi thả quách cho xong!

Hai người dắt đi một đoạn cho khuất mắt mọi người rồi tháo cương cởi yên đánh một roi ngựa dong tuốt vào rừng mất dạng.

Về đến nhà bà cụ chạy ra đón đầu ngõ nhưng không thấy ngựa đâu ông cụ bèn thuật lại mọi chuyện. Bà cụ nghe qua đấm vào đầu bình bịch vừa khóc vừa nói:

- Ngu sao là ngu! Có bao nhiêu tiền đều vét đi mua ngựa rồi thả ngựa đi! Xưa nay miệng lưỡi thế gian. Việc mình mình cứ làm chiều ý nghe lời họ làm gì? Rồi đây lấy gì mà sinh sống lấy gì mà cưới vợ cho con? Ngu ơi là ngu!...

Con thân yêu cuộc đời vốn đơn giản nhưng cuộc sống chẳng đơn giản chút nào cả; phải tự biết lấy chính mình không phải tất cả những nhận xét của những người chung mình tất cả đều đúng hoặc tất cả đều sai phải biết phải nghe thấy ngửi cảm hiểu và phải biết cái thực mình nữa nếu không như thế thì có nghĩa là tự mình lường gạt chính mình ấy con ạ.
Thôi ba dừng bút chúc con vui khỏe.
                                        Ba

More...